Bài nổi bật

Nguyên nhân và cách phòng chống trầm cảm ở trẻ em

Published on

Những năm gần đây, trầm cảm đang có xu hướng trẻ hóa. Từ những vụ việc học sinh tự làm hại bản thân, bỏ học vì áp lực tâm lý đến những trường hợp trầm cảm được phát hiện khi đã ở giai đoạn nặng, nhiều bậc phụ huynh mới giật mình nhận ra rằng trẻ em cũng có thể mắc các rối loạn tâm lý nghiêm trọng như người lớn.

Điều đáng lo ngại là trầm cảm ở trẻ thường không dễ nhận biết. Không phải đứa trẻ nào mắc trầm cảm cũng khóc lóc, thu mình hay tỏ ra buồn bã. Có những em vẫn đến trường mỗi ngày, vẫn cười nói với bạn bè, vẫn ăn cơm cùng gia đình nhưng bên trong lại đang kiệt quệ về cảm xúc. Chính sự “im lặng” ấy khiến nhiều cha mẹ chỉ phát hiện khi con đã rơi vào khủng hoảng.

Các chuyên gia tâm lý cho rằng, trong hành trình phòng ngừa và điều trị trầm cảm ở trẻ, gia đình luôn là yếu tố quan trọng nhất. Không phải thuốc men hay những lời khuyên sáo rỗng, chính sự thấu hiểu, lắng nghe và đồng hành của cha mẹ mới là “chiếc chìa khóa” giúp trẻ từng bước tìm lại sự cân bằng.

Trầm cảm ở trẻ là gì và vì sao ngày càng phổ biến?

Không ít người vẫn cho rằng trẻ em “vô tư”, không phải lo cơm áo gạo tiền nên khó có thể bị trầm cảm. Tuy nhiên, theo các chuyên gia tâm lý, đây là một quan niệm sai lầm.

Trầm cảm là một rối loạn sức khỏe tâm thần khiến người bệnh liên tục rơi vào trạng thái buồn bã, mất hứng thú với cuộc sống, suy giảm năng lượng và ảnh hưởng đến khả năng học tập, sinh hoạt cũng như các mối quan hệ. Khác với cảm giác buồn bực hay thất vọng thông thường chỉ kéo dài vài ngày, trầm cảm tồn tại dai dẳng trong nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng nếu không được can thiệp.

Ở trẻ em và thanh thiếu niên, bệnh thường biểu hiện kín đáo hơn người lớn. Thay vì khóc nhiều, trẻ có thể trở nên cáu gắt, dễ nổi nóng, ít nói hoặc cố gắng che giấu cảm xúc để không ai phát hiện.

Theo các chuyên gia, sự gia tăng các trường hợp trầm cảm ở trẻ phản ánh một thực tế của xã hội hiện đại. Trẻ em ngày nay có điều kiện vật chất tốt hơn nhưng đồng thời cũng phải đối mặt với nhiều áp lực hơn bao giờ hết.

Áp lực đầu tiên đến từ việc học. Không ít học sinh phải dành gần như cả ngày cho việc học chính khóa, học thêm và ôn luyện. Điểm số đôi khi trở thành thước đo duy nhất để đánh giá năng lực, khiến nhiều em luôn sống trong cảm giác phải cố gắng nhiều hơn để không làm cha mẹ thất vọng.

Bên cạnh đó là áp lực từ kỳ vọng của gia đình. Nhiều cha mẹ không cố ý gây sức ép nhưng những câu nói như “Con nhà người ta…”, “Ba mẹ hy sinh vì con”, “Con phải vào trường này…” vô tình trở thành gánh nặng tâm lý kéo dài.

Một yếu tố khác không thể bỏ qua là mạng xã hội. Nếu trước đây trẻ chỉ so sánh mình với vài người bạn trong lớp thì ngày nay, chỉ cần mở điện thoại, các em có thể nhìn thấy hàng trăm hình ảnh về những người học giỏi hơn, đẹp hơn, thành công hơn hoặc có cuộc sống tưởng như hoàn hảo. Việc liên tục so sánh khiến nhiều trẻ hình thành cảm giác mình kém cỏi, cô đơn và mất giá trị.

Theo các nhà tâm lý học, trầm cảm hiếm khi xuất hiện sau một biến cố duy nhất. Phần lớn trường hợp là kết quả của hàng loạt áp lực nhỏ tích tụ theo thời gian. Một bài kiểm tra không đạt điểm cao, mâu thuẫn với bạn bè, bị bắt nạt ở trường, cha mẹ thường xuyên cãi nhau, thiếu sự quan tâm từ gia đình… tất cả đều có thể trở thành “giọt nước tràn ly” đối với một đứa trẻ vốn đã nhạy cảm.

Khi trầm cảm “đội lốt” tuổi dậy thì

Một trong những lý do khiến trầm cảm ở trẻ khó phát hiện là các biểu hiện của bệnh rất dễ bị nhầm lẫn với những thay đổi tâm sinh lý ở tuổi dậy thì.

Nhiều phụ huynh cho rằng việc con cáu gắt, ít nói hay thích ở một mình là chuyện bình thường. Tuy nhiên, theo Tiến sĩ Nguyễn Thị Thúy, nếu những biểu hiện này kéo dài trên hai tuần và ảnh hưởng rõ rệt đến học tập hoặc sinh hoạt hằng ngày thì cha mẹ cần đặc biệt lưu ý.

Các dấu hiệu cảnh báo thường xuất hiện ở nhiều khía cạnh khác nhau.

Về cảm xúc, trẻ có thể buồn bã kéo dài, dễ khóc, dễ tủi thân hoặc nổi nóng vô cớ. Có em trở nên thờ ơ với mọi thứ xung quanh, không còn cảm thấy vui ngay cả khi tham gia những hoạt động mình từng rất yêu thích.

Về hành vi, trẻ dần thu mình khỏi các mối quan hệ. Các em thích đóng cửa trong phòng, từ chối trò chuyện với người thân, không muốn gặp bạn bè hoặc bỏ hẳn các câu lạc bộ, môn thể thao hay sở thích từng gắn bó nhiều năm.

Sức khỏe thể chất cũng có nhiều thay đổi. Một số trẻ mất ngủ kéo dài, thức đến khuya nhưng sáng lại rất khó dậy. Ngược lại, có em ngủ quá nhiều nhưng vẫn luôn cảm thấy mệt mỏi. Việc ăn uống cũng trở nên thất thường, hoặc bỏ ăn, hoặc ăn quá mức để giải tỏa cảm xúc.

Điều đáng lo nhất là những thay đổi trong suy nghĩ. Khi trẻ thường xuyên nói những câu như: “Con vô dụng”, “Không ai cần con”, “Con sống chẳng có ý nghĩa gì” hoặc có những góc nhìn bi quan về tương lai, cha mẹ tuyệt đối không nên xem nhẹ.

Đây có thể là tín hiệu cho thấy trẻ đang đánh mất giá trị bản thân. Trong những trường hợp xuất hiện ý nghĩ tự làm hại mình hoặc nhắc đến cái chết, gia đình cần đưa trẻ đến cơ sở chuyên khoa càng sớm càng tốt.

Gia đình – “liều thuốc” đầu tiên cho sức khỏe tinh thần

Theo các chuyên gia tâm lý, gia đình không phải lúc nào cũng là nguyên nhân gây ra trầm cảm, nhưng gần như luôn là yếu tố quyết định khả năng phục hồi của trẻ.

Điều khiến một đứa trẻ dễ rơi vào tuyệt vọng không chỉ là áp lực học tập hay mâu thuẫn với bạn bè, mà còn là cảm giác không có ai thực sự hiểu mình.

Không ít phụ huynh khi thấy con buồn thường phản ứng theo bản năng bằng những câu như: “Có mỗi chuyện đó cũng buồn”, “Mạnh mẽ lên”, “Nghĩ tích cực đi”, “Con yếu đuối quá” hay “Ngày xưa ba mẹ còn khổ hơn”. Dù không có ý xấu, những lời nói ấy lại khiến trẻ cảm thấy cảm xúc của mình bị phủ nhận.

Theo các nhà tâm lý học, điều trẻ cần nhất lúc này không phải là lời khuyên, mà là sự lắng nghe.

Thay vì hỏi “Sao con lại như vậy?”, cha mẹ có thể bắt đầu bằng những câu nói nhẹ nhàng hơn như: “Ba mẹ thấy dạo này con có vẻ mệt”, “Nếu con chưa muốn nói ngay cũng không sao, nhưng ba mẹ luôn sẵn sàng lắng nghe.”

Khi trẻ cảm thấy mình được chấp nhận mà không bị phán xét, các em sẽ dễ mở lòng hơn.

Các chuyên gia gọi đây là “sự hiện diện cảm xúc”. Nghĩa là cha mẹ không chỉ ở cạnh con về mặt thể chất mà còn dành cho con sự quan tâm thực sự.

Đó có thể chỉ là một bữa cơm cả nhà không dùng điện thoại, một buổi đi dạo cuối tuần, cùng xem một bộ phim, nấu một bữa ăn hoặc đơn giản là ngồi cạnh con khi con không muốn nói gì.

Đối với một đứa trẻ đang tổn thương, những khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ ấy lại giúp các em cảm nhận được rằng mình không đơn độc.

Cha mẹ có thể làm gì để bảo vệ sức khỏe tinh thần của con?

Các chuyên gia tâm lý cho rằng, việc phòng ngừa trầm cảm cần bắt đầu từ rất sớm, thay vì đợi đến khi trẻ xuất hiện dấu hiệu bất thường.

Trước hết, cha mẹ cần xây dựng môi trường giao tiếp cởi mở trong gia đình. Hãy để con hiểu rằng con có thể chia sẻ cả những thất bại, sai lầm hay cảm xúc tiêu cực mà không sợ bị trách mắng.

Thứ hai, đừng biến điểm số thành chủ đề duy nhất trong mọi cuộc trò chuyện. Một đứa trẻ cần được ghi nhận vì sự cố gắng, lòng tốt, khả năng sáng tạo hay những tiến bộ nhỏ mỗi ngày, thay vì chỉ được khen khi đạt thành tích cao.

Thứ ba, cha mẹ nên dành thời gian quan sát sự thay đổi của con. Nếu trẻ bỗng nhiên ngủ ít hơn, ăn uống thất thường, mất hứng thú với mọi hoạt động hoặc thường xuyên né tránh giao tiếp, đừng vội cho rằng đó chỉ là “tuổi dậy thì”.

Ngoài ra, việc kiểm soát thời gian sử dụng mạng xã hội, khuyến khích trẻ tham gia thể thao, hoạt động ngoài trời và duy trì các mối quan hệ tích cực cũng giúp giảm nguy cơ gặp các vấn đề về sức khỏe tâm thần.

Quan trọng hơn cả, cha mẹ cần thay đổi quan niệm về việc tìm đến chuyên gia tâm lý. Nhiều người vẫn e ngại vì sợ con bị gắn mác “có bệnh”. Tuy nhiên, cũng giống như khám sức khỏe định kỳ, tư vấn tâm lý là một hình thức chăm sóc sức khỏe tinh thần hoàn toàn bình thường.

Can thiệp càng sớm, khả năng phục hồi càng cao. Gia đình không nên cố gắng tự giải quyết mọi vấn đề nếu trẻ đã có những biểu hiện rõ ràng của trầm cảm.

Không đứa trẻ nào nên phải chiến đấu một mình

Cuộc sống hiện đại mang đến cho trẻ nhiều cơ hội phát triển nhưng cũng đặt lên vai các em những áp lực mà nhiều thế hệ trước chưa từng trải qua. Điều trẻ cần không phải là một gia đình hoàn hảo, mà là một gia đình đủ an toàn để các em được là chính mình.

Cha mẹ không thể thay con giải quyết mọi khó khăn trong cuộc sống, nhưng có thể trở thành nơi để con tìm về sau mỗi lần vấp ngã. Một cái ôm đúng lúc, một câu hỏi chân thành, vài phút lắng nghe không ngắt lời hay đơn giản là sự hiện diện mỗi ngày có thể tạo nên khác biệt rất lớn.

Trầm cảm không phải là sự yếu đuối hay “suy nghĩ tiêu cực quá mức”. Đó là một căn bệnh cần được nhìn nhận nghiêm túc, phát hiện sớm và điều trị đúng cách. Trong hành trình ấy, bác sĩ và chuyên gia tâm lý đóng vai trò chuyên môn, nhưng gia đình mới là nền tảng giúp trẻ có thêm động lực để bước qua khủng hoảng.

 

Click to comment

Copyright by Vui Sống -Publish & Editor Phương Uyên - Web by Ricky